大笑鸟

(宋代)王洋

夜闻慨欬如老翁,若悲若啸空山中。老妻悲子疑问我,此名何物来何从。我知此物不常有,岂解招祥宜报咎。狐鸣枭噪殆所传,惟祸停声声转久。明朝问人此何鸟,僧言此鸟名大笑。幸灾乐获撼主人,侥幸前知非善告。我闻此语益悽然,我从坎壈今有年。若徒报祸未报死,子之告我何迁延。异时白骨满城郭,此时子笑何人前。昔年长沙贾太傅,鵩鸟飞鸣告其故。滔滔宇宙鵩安如,应怪达人任来去。窗前灵鹊人乐闻,谷莺上下长和鸣。汝曾不效乃效此,汝性险远知难更。汝其更笑我自娱,取酒与尔同歌呼。

王洋

(1087—1154)宋楚州山阳人,字元渤。王资深子。徽宗宣和六年进士。高宗绍兴初诏试馆职,历秘书省正字、校书郎、守起居舍人,擢知制诰。十年以权发遣吉州换邵武军。洪皓使金归,人无敢过其居,洋独与往来,为人诬告与闻洪皓欺世飞语,以直徽猷阁出知饶州。寓居信州,有荷花水木之趣,因号王南池。善诗文,其诗极意镂刻,文章以温雅见长。有《东牟集》。

《大笑鸟》拼音标注

dà xiào niǎo
yè wén kǎi kài rú lǎo wēng,
ruò bēi ruò xiào kōng shān zhōng。
lǎo qī bēi zǐ yí wèn wǒ,
cǐ míng hé wù lái hé cóng。
wǒ zhī cǐ wù bù cháng yǒu,
qǐ jiě zhāo xiáng yí bào jìu。
hú míng xiāo zào dài suǒ chuán,
wéi huò tíng shēng shēng zhuǎn jǐu。
míng zhāo wèn rén cǐ hé niǎo,
sēng yán cǐ niǎo míng dà xiào。
xìng zāi lè huò hàn zhǔ rén,
jiǎo xìng qián zhī fēi shàn gào。
wǒ wén cǐ yǔ yì qī rán,
wǒ cóng kǎn lǎn jīn yǒu nián。
ruò tú bào huò wèi bào sǐ,
zǐ zhī gào wǒ hé qiān yán。
yì shí bái gǔ mǎn chéng guō,
cǐ shí zǐ xiào hé rén qián。
xī nián cháng shā jiǎ tài fù,
fú niǎo fēi míng gào qí gù。
tāo tāo yǔ zhòu fú ān rú,
yìng guài dá rén rèn lái qù。
chuāng qián líng què rén lè wén,
gǔ yīng shàng xià cháng hé míng。
rǔ céng bù xiào nǎi xiào cǐ,
rǔ xìng xiǎn yuǎn zhī nán gèng。
rǔ qí gèng xiào wǒ zì yú,
qǔ jǐu yǔ ěr tóng gē hū 。