可叹 其四

(明代)王彦泓

见人偶语暗心惊,叵测风涛有变更。著布测怜姿韵在,啼妆孙寿病愁并。

忍言憔悴羞相见,喜耐危疑表至诚。奇祸不妨含笑受,旧恩山重一身轻。

王彦泓

镇江府金坛人,字次回。以岁贡为松江府华亭县训导,卒于官。博学好古,喜作艳体小诗,格调似韩偓。词不多作,而善改昔人词,有加毫颊上之致。有《疑雨集》。

《可叹 其四》拼音标注

kě tàn qí sì
jiàn rén ǒu yǔ àn xīn liáng,
pǒ cè fēng tāo yǒu biàn gèng。
zhù bù cè lián zī yùn zài,
tí zhuāng sūn shòu bìng chóu bìng。
rěn yán qiáo cùi xīu xiāng jiàn,
xǐ nài wēi yí biǎo zhì chéng。
qí huò bù fáng hán xiào shòu,
jìu ēn shān zhòng yī shēn qīng。