个人 其十一

(明代)王彦泓

月下来过月下归,银灯照影著秋衣。裙腰剩得篝香暖,掠鬓仍开匣镜晖。

花里送郎真草草,人前见妾莫依依。钟情不比闲情样,踪迹何妨一日稀。

王彦泓

镇江府金坛人,字次回。以岁贡为松江府华亭县训导,卒于官。博学好古,喜作艳体小诗,格调似韩偓。词不多作,而善改昔人词,有加毫颊上之致。有《疑雨集》。

《个人 其十一》拼音标注

gè rén qí shí yī
yuè xià lái guò yuè xià gūi,
yín dēng zhào yǐng zhù qīu yī。
qún yāo shèng dé gōu xiāng nuǎn,
lvè bìn réng kāi xiá jìng hūi。
huā lǐ sòng láng zhēn cǎo cǎo,
rén qián jiàn qiè mò yī yī。
zhōng qíng bù bǐ xián qíng yáng,
zōng jī hé fáng yī rì xī。