和端己韵 其一

(明代)王彦泓

斗茶庭院喂蚕天,薄袖单衫似去年。末接语言当面笑,暂同行坐夙生缘。

狂生易得风流罪,好女难参月上禅。暗地忆人终觍腆,若为呈露向君前。

王彦泓

镇江府金坛人,字次回。以岁贡为松江府华亭县训导,卒于官。博学好古,喜作艳体小诗,格调似韩偓。词不多作,而善改昔人词,有加毫颊上之致。有《疑雨集》。

《和端己韵 其一》拼音标注

hé duān jǐ yùn qí yī
dǒu chá tíng yuàn wèi cán tiān,
bó xìu dān shān sì qù nián。
mò jiē yǔ yán dāng miàn xiào,
zàn tóng xíng zuò sù shēng yuán。
kuáng shēng yì dé fēng líu zùi,
hǎo nv̌ nán cān yuè shàng shàn。
àn dì yì rén zhōng tiǎn tiǎn,
ruò wèi chéng lù xiàng jūn qián。