首夏同青门雪航以宁允恭叔度宴集秋水阁即事限韵

(清代)汪绎

凭高风物欲凌秋,门外平湖碧似油。暝色已归鸦背外,斜阳犹恋柳梢头。

疏疏远岫屏间画,点点轻帆镜里鸥。不尽萧条东涧水,至今呜咽为谁流?

汪绎

(1671—1706)江苏常熟人,字玉轮,号东山。康熙三十六年进士。授修撰,旋告归。四十四年,奉命于扬州校《全唐诗》。次年卒。有《秋影楼集》。

《首夏同青门雪航以宁允恭叔度宴集秋水阁即事限韵》拼音标注

shǒu xià tóng qīng mén xuě háng yǐ níng yǔn gōng shū dù yàn jí qīu shǔi gé jí shì xiàn yùn
píng gāo fēng wù yù líng qīu,
mén wài píng hú bì sì yóu。
míng sè yǐ gūi yā bèi wài,
xié yáng yóu liàn lǐu shāo tóu。
shū shū yuǎn xìu píng jiān huà,
diǎn diǎn qīng fān jìng lǐ ōu。
bù jǐn xiāo tiáo dōng jiàn shǔi,
zhì jīn wū yān wèi shúi líu ?