题大像

(唐代)王易简

□□未生时,先有此石岩。一从下生已,□□□□□。初发混沌窍,吐尽龙宫函。嗟□□□□,巍坐当空嵌。按足大地动,□□□魔芟。丹青架楼阁,僅免苔藓缄。上方见顶相,下方仰裙衫。谁如福智人,独脱神鬼监。龛灯集烟燿,天花坠云衔。我行岂不遥,迫此十口馋。叩门觅津梁,忽覩大力帆。善哉此方俗,不解走巫咸。仰佛何拳拳,盥佛何掺掺。灵石兆三生,神感浃至诚。我出唁佛语,谁能知圣凡。

王易简

王易简(生卒年不详)字理得,号可竹,山阴(今浙江绍兴)人。宋末登进士第,除瑞安主簿,不赴。入元,隐居不仕。易简笃于议论,多所著述,有《山中观史吟》。《乐府补题》有其咏物词四首,《绝妙好词》卷六载其词三首。

《题大像》拼音标注

tí dà xiàng
□ □ wèi shēng shí,
xiān yǒu cǐ shí yán。
yī cóng xià shēng yǐ,
□ □ □ □ □。
chū fā hùn dùn qiào,
tǔ jǐn lóng gōng hán。
jiē □ □ □ □,
wēi zuò dāng kōng qiàn。
àn zú dà dì dòng,
□ □ □ mó shān。
dān qīng jià lóu gé,
jǐn miǎn tái xiǎn jiān。
shàng fāng jiàn dǐng xiāng,
xià fāng yǎng qún shān。
shúi rú fú zhì rén,
dú tuō shén gǔi jiān。
kān dēng jí yān yào,
tiān huā zhùi yún xián。
wǒ xíng qǐ bù yáo,
pò cǐ shí kǒu chán。
kòu mén mì jīn liáng,
hū dǔ dà lì fān。
shàn zāi cǐ fāng sú,
bù jiě zǒu wū xián。
yǎng fó hé quán quán,
guàn fó hé xiān xiān。
líng shí zhào sān shēng,
shén gǎn jiá zhì chéng。
wǒ chū yàn fó yǔ,
shúi néng zhī shèng fán 。