琴鹤楼

(清代)王又曾

湖上青山太不情,年年冷笑行人行。寺门老柳争舒眼,看尽别离浑不管。

琴鹤楼,何不移去荒溪之侧穷严幽,我不复见何怨尤。

乃当湖山花木最佳处,葡萄深杯酾红油。一时朋友自胶漆,万古弟兄曾劝酬。

黄垆黄垆非少壮,不须邻笛增恓怆。成佛生天本是虚,求官作达夫成妄。

西冷依旧好风烟,回首经今十年。吟魂醉魄难呼取,独立西江三板船。

王又曾

浙江秀水人,字受铭,号谷原。乾隆十九年进士,授刑部主事。工诗,与同县钱载、朱沛然等号南郭五子。为诗力求不蹈袭前人,时称为秀水派。有《丁辛老屋集》。

《琴鹤楼》拼音标注

qín hè lóu
hú shàng qīng shān tài bù qíng,
nián nián lěng xiào xíng rén xíng。
sì mén lǎo lǐu zhēng shū yǎn,
kàn jǐn bié lí hún bù guǎn。
qín hè lóu,
hé bù yí qù huāng xī zhī cè qióng yán yōu,
wǒ bù fù jiàn hé yuàn yóu。
nǎi dāng hú shān huā mù zùi jiā chù,
pú táo shēn bēi xǐ hóng yóu。
yī shí péng yǒu zì xiáo qī,
wàn gǔ dì xiōng céng quàn chóu。
huáng lú huáng lú fēi shǎo zhuàng,
bù xū lín dí zēng xī chuàng。
chéng fó shēng tiān běn shì xū,
qíu guān zuò dá fū chéng wàng。
xī lěng yī jìu hǎo fēng yān,
húi shǒu jīng jīn shí nián。
yín hún zùi pò nán hū qǔ,
dú lì xī jiāng sān bǎn chuán。