莺啼序(宫中新进黄莺)

(宋代)汪元量

檀栾宫墙数仞,敞朱帘绣户。正春暖、飘拂帘风,衮入红尘香雾。见丝柳青青,袅娜如学宫腰舞。有黄莺、恰恰飞来,一梭金羽。小巧身儿,锦心绣口,圆滑遽如计。避人,渐飞入琼林藏身,桃杏深处。对银屏、珠圆翠陈,隔叶底、恣歌《金缕》。忽群妃,拍手惊飞,奋然高举。晓来雨湿,花娜柳垂,误投罗网去。缓缓访、六宫寻问,玉纤争握。放入金笼,眼娇眉妩。身如旅琐,无心求友。烟窗分影光阴里,听蛮声,似怨还如诉。青山隔断,红妆满眼,谁怜一掬。幽恨难吐,沉香拂拂。亭北阑干,已得君王顾。但暗忆、西湖美景,雨色晴光,入翠穿红,巧转娇语。莺莺休怨天家,已赠金衣公子。生前号这恩荣,物类将何补。娇黄白奏词臣,为尔翻成,太平乐府。

汪元量

汪元量(1241~1317年后)南宋末诗人、词人、宫廷琴师。字大有,号水云,亦自号水云子、楚狂、江南倦客,钱塘(今浙江杭州)人。琳第三子。度宗时以善琴供奉宫掖。恭宗德祐二年(1276)临安陷,随三宫入燕。尝谒文天祥于狱中。元世祖至元二十五年(1288)出家为道士,获南归,次年抵钱塘。后往来江西、湖北、四川等地,终老湖山。诗多纪国亡前后事,时人比之杜甫,有“诗史”之目,有《水云集》、《湖山类稿》。

《莺啼序(宫中新进黄莺)》拼音标注

yīng tí xù ( gōng zhōng xīn jìn huáng yīng )
tán luán gōng qiáng shù rèn,
chǎng zhū lián xìu hù。
zhèng chūn nuǎn 、 piāo fú lián fēng,
gǔn rù hóng chén xiāng wù。
jiàn sī lǐu qīng qīng,
niǎo nuó rú xué gōng yāo wǔ。
yǒu huáng yīng 、 qià qià fēi lái,
yī suō jīn yǔ。
xiǎo qiǎo shēn ér,
jǐn xīn xìu kǒu,
yuán huá jù rú jì。
bì rén,
jiàn fēi rù qióng lín cáng shēn,
táo xìng shēn chù。
dùi yín píng 、 zhū yuán cùi chén,
gé yè dǐ 、 zì gē 《 jīn lv̌ 》。
hū qún fēi,
pāi shǒu liáng fēi,
fèn rán gāo jǔ。
xiǎo lái yǔ shī,
huā nuó lǐu chúi,
wù tóu luō wǎng qù。
huǎn huǎn fǎng 、 lìu gōng xún wèn,
yù xiān zhēng wò。
fàng rù jīn lóng,
yǎn jiāo méi wǔ。
shēn rú lv̌ suǒ,
wú xīn qíu yǒu。
yān chuāng fēn yǐng guāng yīn lǐ,
tīng mán shēng,
sì yuàn huán rú sù。
qīng shān gé duàn,
hóng zhuāng mǎn yǎn,
shúi lián yī jú。
yōu hèn nán tǔ,
chén xiāng fú fú。
tíng běi lán gān,
yǐ dé jūn wáng gù。
dàn àn yì 、 xī hú měi jǐng,
yǔ sè qíng guāng,
rù cùi chuān hóng,
qiǎo zhuǎn jiāo yǔ。
yīng yīng xīu yuàn tiān jiā,
yǐ zèng jīn yī gōng zǐ。
shēng qián hào zhè ēn róng,
wù lèi jiāng hé bǔ。
jiāo huáng bái zòu cí chén,
wèi ěr fān chéng,
tài píng lè fǔ。