太华峰
(宋代)汪元量
华山山木乱纷纷,铁销垂垂袅袅猿。石齿齿前光烁烁,壁岩岩后势奔奔。奇奇怪怪云根耸,郁郁葱葱雾气昏。上上上头仍上上,最高高处有乾坤。

汪元量
汪元量(1241~1317年后)南宋末诗人、词人、宫廷琴师。字大有,号水云,亦自号水云子、楚狂、江南倦客,钱塘(今浙江杭州)人。琳第三子。度宗时以善琴供奉宫掖。恭宗德祐二年(1276)临安陷,随三宫入燕。尝谒文天祥于狱中。元世祖至元二十五年(1288)出家为道士,获南归,次年抵钱塘。后往来江西、湖北、四川等地,终老湖山。诗多纪国亡前后事,时人比之杜甫,有“诗史”之目,有《水云集》、《湖山类稿》。
《太华峰》拼音标注
tài huá fēng
huá shān shān mù luàn fēn fēn,
tiě xiāo chúi chúi niǎo niǎo yuán。
shí chǐ chǐ qián guāng shuò shuò,
bì yán yán hòu shì bēn bēn。
qí qí guài guài yún gēn sǒng,
yù yù cōng cōng wù qì hūn。
shàng shàng shàng tóu réng shàng shàng,
zùi gāo gāo chù yǒu gān kūn 。
- 上一篇:寄李鹤田
- 下一篇:余将南归燕赵诸公子携妓把酒饯别醉中作把酒听歌行 其一