夷山醉歌
(宋代)汪元量

汪元量
汪元量(1241~1317年后)南宋末诗人、词人、宫廷琴师。字大有,号水云,亦自号水云子、楚狂、江南倦客,钱塘(今浙江杭州)人。琳第三子。度宗时以善琴供奉宫掖。恭宗德祐二年(1276)临安陷,随三宫入燕。尝谒文天祥于狱中。元世祖至元二十五年(1288)出家为道士,获南归,次年抵钱塘。后往来江西、湖北、四川等地,终老湖山。诗多纪国亡前后事,时人比之杜甫,有“诗史”之目,有《水云集》、《湖山类稿》。
《夷山醉歌》拼音标注
yí shān zùi gē
wū hū zài gē xī huā mǎn tái,
hǎo yuè wèi wǒ guāng pái huái。
rén shēng zài shì bù mǎn bǎi,
fēn huá guò yǎn jiē chéng hūi。
yí shān qīng qīng biàn shǔi lv̀,
xī běi gāo lóu yān sī zhú。
měi rén shí zhǐ xiān rú yù,
wèi wǒ xíng shāng gē yī qū。
hán gōng jiáo zhēng dāng chuāng yǒu,
lù jiǎo xié fēi shī yáng lǐu。
jìu zhōng yǒu kè huà chén qiáo,
rú cǐ shān hé luò rén shǒu。
kè qiě zhù,
tīng wǒ yǔ,
chǔ hàn zhōng fēn liǎng qīu tǔ。
qī xióng zhēng zhàn zǒng chén āi,
sān guó yīng huā hào wú zhǔ。
xián yáng gōng diàn bù fù dū,
huá qīng chí zhǎo wēn quán kū。
shì jiān xīng fèi bēn rú diàn,
cāng hǎi sāng tián jī húi biàn。
rén shēng dé yì qiě jǐn huān,
hé xū kǔ kǔ wèi gāo guān。
rén shēng yǒu mìng qiě xíng lè,
hé bì qū qū tàn láo luò。
zhē mò jīn zhāng yǔ yù kē,
hé rú tóng jiāng pī diào suō。
zhē mò diāo chán gùi cǐ shēn,
hé rú chái sāng lù jǐu jīn。
jūn bù jiàn hǎi shàng kàn yáng shǒu chí jié,
jī lái hé xuě hé zhān niè。
yòu bù jiàn fàn kē shān tóu rén jiàn chī,
chóu yín tòng yǐn zhēn wú shī。
měi rén měi rén quàn wǒ jǐu,
yǒu kè yǒu kè tīng wǒ gē。
xū yú kè zùi měi rén shùi,
wǒ yì bù zhī tiān yǔ dì。
wū hū zài gē xī wú rén tīng,
yuè zì luò xī jǐu wèi xǐng 。