昝相公送锦被
(宋代)汪元量

汪元量
汪元量(1241~1317年后)南宋末诗人、词人、宫廷琴师。字大有,号水云,亦自号水云子、楚狂、江南倦客,钱塘(今浙江杭州)人。琳第三子。度宗时以善琴供奉宫掖。恭宗德祐二年(1276)临安陷,随三宫入燕。尝谒文天祥于狱中。元世祖至元二十五年(1288)出家为道士,获南归,次年抵钱塘。后往来江西、湖北、四川等地,终老湖山。诗多纪国亡前后事,时人比之杜甫,有“诗史”之目,有《水云集》、《湖山类稿》。
《昝相公送锦被》拼音标注
zǎn xiāng gōng sòng jǐn bèi
shǔ dū fǔ zhǔ yíng bīn kè,
zèng wǒ shǔ jǐn sān bǎi chǐ。
měi rén wǒ wǒ nòng jīn suō,
yuān yāng jī shàng chū chéng pǐ。
fán huā luàn rǔi jiē tóng xīn,
yàn hùi zhōng hán dù juān xiě。
yù fēi rú shuāng gū shè xiān,
jīn dāo jiǎn pò yún xiá xié。
wèi wǒ cái chéng hé huān bèi,
xì yì mì féng wú xiàn jī。
dào rén bǎ wán sè xiāng shè,
yín hǎi guāng yáo lèi zhū dī。
què yì gù jiā chū pò shí,
xìu lóng huà zhì rú shā shí。
qǐ chuāng yǎo tiǎo huā lí lí,
hóng zhuāng wàn jìng jiāo wú lì。
bǎi fú jǐn fān fēng bù dòng,
lv̀ shī hóng xiān dàng chūn bì。
fēn huá guò yǎn yī mèng rú,
shǔ jǐn chéng líng fù hé yì。
bái máo ān yòng hóng jǐn bāo,
hǔ pí nán yǐ guǒ yáng zhí。
zhǐ jīn juàn jǐn huán fǔ zhǔ,
xīn dì le rán wú dé shī。
tóng hú lòu duàn yín gāng miè,
kūn lún yǐng zhuǎn chū sān yuè。
dào rén zuò jǐu wén miào xiāng,
zhǐ zhàng pú tuán zì qīng jué 。
- 上一篇:越州歌二十首
- 下一篇:杭州杂诗和林石田 其二十三