锦城秋暮海棠
(宋代)汪元量

汪元量
汪元量(1241~1317年后)南宋末诗人、词人、宫廷琴师。字大有,号水云,亦自号水云子、楚狂、江南倦客,钱塘(今浙江杭州)人。琳第三子。度宗时以善琴供奉宫掖。恭宗德祐二年(1276)临安陷,随三宫入燕。尝谒文天祥于狱中。元世祖至元二十五年(1288)出家为道士,获南归,次年抵钱塘。后往来江西、湖北、四川等地,终老湖山。诗多纪国亡前后事,时人比之杜甫,有“诗史”之目,有《水云集》、《湖山类稿》。
《锦城秋暮海棠》拼音标注
jǐn chéng qīu mù hǎi táng
jǐn chéng hǎi táng miào wú bǐ,
qīu guāng rǎn chū yān zhī rǔi。
rì zhào yīn hóng rú xiě xiān,
jiàn shā zhuāng lì zhēn zhū zǐ。
yù huán zháo jǐu shùi chū jué,
liǎn bó fěn xiāng lèi rú xǐ。
jiàng shā chuān lù shǔi jīng yuán,
xiào shā hé huā shǒu hóng sǐ。
shǔ xiāng hǎi táng gēn běn bié,
yǒu sè yǒu xiāng chéng èr měi。
chūn huā kāi cán qīu fù huā,
bò nòng dōng jūn quán bù yǐ。
jǐn páo gōng zǐ hàn xiě jū,
bīn kè xuān huā jiān zhū zǐ。
yǒu jǐu rú chí ròu rú shān,
yín zhú qiān tiáo zhào luō qǐ。
xiāo niáng shí bā qīng sī fā,
shǒu bǎ jīn zhōng gē hào chǐ。
shén xiān yàn gǔ shì suǒ wú,
gē shēng zhí rù qīng yún lǐ。
jiāng nán juàn kè cǎn bù lè,
míng dí āi zhēng luàn rén ěr。
gān gē mǎn dì xíng lù nán,
píng lǐ wú shān shù qiān lǐ。
yáo lián huā guó huà qīng wú,
làng rǔi fú huā gǎn xīn xǐ。
cǎo táng wú shī huā wú dé,
qiè hào huā xiān níng bù chǐ。
chūn huā liāo luàn yì kě lián,
qīu huā làn màn hé wèi ěr。
huā qián miào wǔ qū wèi zhōng,
hóng xuě fēn fēn luò líu shǔi。
bó mìng jiā rén zhǐ tǔ chén,
pāo bēi bá jiàn cháng gē qǐ 。