妾薄命呈文山道人

(宋代)汪元量

妾初未嫁时,晨夕深闺中。年当十五余,颜色如花红。千里远结婚,出门山重重。与君盛容饰,一笑开芙蓉。君不顾妾色,剑气干长虹。耿耿丈夫□,□□天下雄。结发未逾载,倏然各西东。妾独□□□,□养姑与翁。姑翁去年春,长梦随飘风。思君□□□,音信安可通。谅无双飞翼,焉得长相从。自服嫁时衣,荆钗淡为容。誓以守贞洁,与君生死同。君当立高节,杀身以为忠。岂无春秋笔,为君纪其功。

汪元量

汪元量(1241~1317年后)南宋末诗人、词人、宫廷琴师。字大有,号水云,亦自号水云子、楚狂、江南倦客,钱塘(今浙江杭州)人。琳第三子。度宗时以善琴供奉宫掖。恭宗德祐二年(1276)临安陷,随三宫入燕。尝谒文天祥于狱中。元世祖至元二十五年(1288)出家为道士,获南归,次年抵钱塘。后往来江西、湖北、四川等地,终老湖山。诗多纪国亡前后事,时人比之杜甫,有“诗史”之目,有《水云集》、《湖山类稿》。

《妾薄命呈文山道人》拼音标注

qiè bó mìng chéng wén shān dào rén
qiè chū wèi jià shí,
chén xī shēn gūi zhōng。
nián dāng shí wǔ yú,
yán sè rú huā hóng。
qiān lǐ yuǎn jié hūn,
chū mén shān zhòng zhòng。
yǔ jūn shèng róng shì,
yī xiào kāi fú róng。
jūn bù gù qiè sè,
jiàn qì gān cháng hóng。
gěng gěng zhàng fū □,
□ □ tiān xià xióng。
jié fā wèi yú zài,
shū rán gè xī dōng。
qiè dú □ □ □,
□ yǎng gū yǔ wēng。
gū wēng qù nián chūn,
cháng mèng súi piāo fēng。
sī jūn □ □ □,
yīn xìn ān kě tōng。
liàng wú shuāng fēi yì,
yān dé cháng xiāng cóng。
zì fú jià shí yī,
jīng chāi dàn wèi róng。
shì yǐ shǒu zhēn jié,
yǔ jūn shēng sǐ tóng。
jūn dāng lì gāo jié,
shā shēn yǐ wèi zhōng。
qǐ wú chūn qīu bǐ,
wèi jūn jì qí gōng 。