南归对客
(宋代)汪元量

汪元量
汪元量(1241~1317年后)南宋末诗人、词人、宫廷琴师。字大有,号水云,亦自号水云子、楚狂、江南倦客,钱塘(今浙江杭州)人。琳第三子。度宗时以善琴供奉宫掖。恭宗德祐二年(1276)临安陷,随三宫入燕。尝谒文天祥于狱中。元世祖至元二十五年(1288)出家为道士,获南归,次年抵钱塘。后往来江西、湖北、四川等地,终老湖山。诗多纪国亡前后事,时人比之杜甫,有“诗史”之目,有《水云集》、《湖山类稿》。
《南归对客》拼音标注
nán gūi dùi kè
běi xíng shí sān zài,
chī lǎn shēn jī gū。
lè mǎ xiàng tiān shān,
duō duō kōng chí chú。
qióng yīn lìu yuè nèi,
bái xuě fēi qióng lú。
lěng qì cì gǔ sǔi,
hán fēng gē jī fū。
jī cān zǎo yǔ lì,
kě yǐn lào yǔ sū。
qì zhì wù fù yán,
yán zhī zé chéng yū。
qián nián zǒu hé běi,
jīng zhēn yù qīu xū。
yè sù gǔ zhàn cháng,
gǔi wù shēng wū wū。
qù nián jí huái nán,
huáng chén yì xíng jū。
cháng líu piāo bái gǔ,
mǎn mù jiē wèi tú。
jīn nián gūi hú shān,
qiáo mù yī gù jū。
táng qián shuāng lǎo qīn,
càn càn sè fū yú。
bì jiān qǐ wú qín,
chuáng tóu yì yǒu shū。
yǒu péng rì guò cóng,
kě xī réng kě yú。
kāi xuān gěng qíng sè,
méi huā rào tíng chú。
hū ér zhuó hǎi jīng,
xīn chōu jǐu yíng hú。
ǒu ěr dé shēng huán,
xiāng dùi zhēn mèng rú。
wàn shì yī huà bǐng,
bǎi nián lè zī xū。
xiàng lái wù rú guān,
jīn yě wú zhuàng tú。
qiě yuàn xīu wáng shī,
nǔ lì jiā fàn shū 。