拍板谣
(宋代)王禹偁

王禹偁
王禹偁(954—1001)北宋白体诗人、散文家。字元之,汉族,济州巨野(今山东省巨野县)人,晚被贬于黄州,世称王黄州。太平兴国八年进士,历任右拾遗、左司谏、知制诰、翰林学士。敢于直言讽谏,因此屡受贬谪。真宗即位,召还,复知制诰。后贬知黄州,又迁蕲州病死。王禹偁为北宋诗文革新运动的先驱,文学韩愈、柳宗元,诗崇杜甫、白居易,多反映社会现实,风格清新平易。词仅存一首,反映了作者积极用世的政治抱负,格调清新旷远。著有《小畜集》。
《拍板谣》拼音标注
pāi bǎn yáo
má gū qīn cǎi fú sāng mù,
lòu cùi pái jiāo qí shù lìu。
shuāng chéng pěng lì wáng mǔ qián,
céng àn yáo chí bái yún qū。
jī shí líu luò lái rén jiān,
lí yuán bù zhōng qí guǎn xián。
guǎn xián cái dòng wǒ néng yìng,
zhī yīn shěn lè gōng hé quán。
wú gōng nv̌ ér shǒu rú sǔn,
zhí xiàng dài yán wèi lè zhǔn。
shù shēng màn,
xiān rén lv̌ chǐ xià yún zhàn,
lǎo hú là yuè dù huáng hé,
huǎn bù qīng qīng tà bīng piàn。
shù shēng jí,
kōng jiāng báo dǎ yú wēng lì,
jiǎo rén qì dùi shǔi jīng pán,
mǎn bǎ zhū jī lián xiè rù。
huá rán yī shēng sòng qū chè,
yóu jī shè tòu qī zhòng zhá。
jīn léi lěng luò qù wú wén,
lǒng tóu dòng bǎ quán shēng jué。
lv̀ lv̌ yǔ wǒ shù zì qí,
sī zhú wàng wǒ wèi zōng shī。
zǒng qū jié zòu zài zhú nèi,
gē wǔ zhī rén wú wǒ qī。
suǒ yǐ táng xiāng níu sēng rú,
wèi wén mìng zhī wèi lè jù 。