木兰花慢 赋芙蓉杏花

(元代)王恽

听夜来微雨,甚一霎,过东墙。爱活色生香,芙蓉标格,暖贮春光。珑*宝团琼缀,笑海棠、能睡更无香。烂漫宋郎心眼,风流时世新妆。少年走马杏花*。句惹兴偏长。记夸酒青旗,树头招*,唤客初尝。别来吴姬粉面,比旧年、风韵转芬芳。似觉生红闹意,未容说与东皇。

王恽

王恽(yùn)(1227—1304年7月23日),字仲谋,号秋涧,卫州路汲县(今河南卫辉市)人。元朝著名学者、诗人兼政治家。一生仕宦,刚直不阿,清贫守职,好学善文,成为元世祖忽必烈、元裕宗真金和元成宗皇帝铁穆耳三代著名谏臣。其书法遒婉,与东鲁王博文、渤海王旭齐名。著有《秋涧先生全集》。散曲创作,今存小令41首。大德八年六月二十日,在汲县去世,终年七十八岁。

《木兰花慢 赋芙蓉杏花》拼音标注

mù lán huā màn fù fú róng xìng huā
tīng yè lái wēi yǔ,
shén yī shà,
guò dōng qiáng。
ài huó sè shēng xiāng,
fú róng biāo gé,
nuǎn zhǔ chūn guāng。
lóng * bǎo tuán qióng zhùi,
xiào hǎi táng 、 néng shùi gèng wú xiāng。
làn màn sòng láng xīn yǎn,
fēng líu shí shì xīn zhuāng。
shǎo nián zǒu mǎ xìng huā *。
jù rě xīng piān cháng。
jì kuā jǐu qīng qí,
shù tóu zhāo *,
huàn kè chū cháng。
bié lái wú jī fěn miàn,
bǐ jìu nián 、 fēng yùn zhuǎn fēn fāng。
sì jué shēng hóng nào yì,
wèi róng shuō yǔ dōng huáng 。