水龙吟 赋莲花海棠

(元代)王恽

两株云锦翻空,换根元有丹砂*。绣帏重元,银红高照,故家风味。翠羽生红,雾纱肌玉,风流谁比。记沉香亭暖,真妃半醉,云鬓乱,耽春睡。梦里昆明灰冷,恍留在、红幢翠袂。金盘华屋,无心与并,朱门桃李。一*伤春,临轩便恐,彩鸾交坠。倩紫箫唤起,霓裳旧曲,拚花前醉。

王恽

王恽(yùn)(1227—1304年7月23日),字仲谋,号秋涧,卫州路汲县(今河南卫辉市)人。元朝著名学者、诗人兼政治家。一生仕宦,刚直不阿,清贫守职,好学善文,成为元世祖忽必烈、元裕宗真金和元成宗皇帝铁穆耳三代著名谏臣。其书法遒婉,与东鲁王博文、渤海王旭齐名。著有《秋涧先生全集》。散曲创作,今存小令41首。大德八年六月二十日,在汲县去世,终年七十八岁。

《水龙吟 赋莲花海棠》拼音标注

shǔi lóng yín fù lián huā hǎi táng
liǎng zhū yún jǐn fān kōng,
huàn gēn yuán yǒu dān shā *。
xìu wéi zhòng yuán,
yín hóng gāo zhào,
gù jiā fēng wèi。
cùi yǔ shēng hóng,
wù shā jī yù,
fēng líu shúi bǐ。
jì chén xiāng tíng nuǎn,
zhēn fēi bàn zùi,
yún bìn luàn,
dān chūn shùi。
mèng lǐ kūn míng hūi lěng,
huǎng líu zài 、 hóng chuáng cùi mèi。
jīn pán huá wū,
wú xīn yǔ bìng,
zhū mén táo lǐ。
yī * shāng chūn,
lín xuān biàn kǒng,
cǎi luán jiāo zhùi。
qiàn zǐ xiāo huàn qǐ,
ní cháng jìu qū,
pàn huā qián zùi 。