酹江月 东原寒食
(元代)王恽
天涯寒食,问东风、底事留连行客。千树芳菲春不管,吹尽枝头红雪。湖水春波,佳人锦瑟,肠断非离索。西来一剑,不堪尘满霜锷。凭仗谁话春愁,一尊浊酒,醉了还重酌。尽日西归归未得,怨煞山中猿鹤。六印双旌,两都无分,此去从吾乐。太行佳处,布衣高卧云壑。

王恽
王恽(yùn)(1227—1304年7月23日),字仲谋,号秋涧,卫州路汲县(今河南卫辉市)人。元朝著名学者、诗人兼政治家。一生仕宦,刚直不阿,清贫守职,好学善文,成为元世祖忽必烈、元裕宗真金和元成宗皇帝铁穆耳三代著名谏臣。其书法遒婉,与东鲁王博文、渤海王旭齐名。著有《秋涧先生全集》。散曲创作,今存小令41首。大德八年六月二十日,在汲县去世,终年七十八岁。
《酹江月 东原寒食》拼音标注
lèi jiāng yuè dōng yuán hán shí
tiān yá hán shí,
wèn dōng fēng 、 dǐ shì líu lián xíng kè。
qiān shù fāng fēi chūn bù guǎn,
chūi jǐn zhī tóu hóng xuě。
hú shǔi chūn bō,
jiā rén jǐn sè,
cháng duàn fēi lí suǒ。
xī lái yī jiàn,
bù kān chén mǎn shuāng è。
píng zhàng shúi huà chūn chóu,
yī zūn zhuó jǐu,
zùi le huán zhòng zhuó。
jǐn rì xī gūi gūi wèi dé,
yuàn shā shān zhōng yuán hè。
lìu yìn shuāng jīng,
liǎng dū wú fēn,
cǐ qù cóng wú lè。
tài xíng jiā chù,
bù yī gāo wò yún hè 。