义侠行

(元代)王恽

君不见悲风萧萧易水寒,荆轲西去不复还。狂图祇与蝥蛛靡,至今恨骨埋秦关。

又不见豫让义所激,漆身吞炭人不识。劘躯止酬一己恩,三刜襄衣竟何益。

超今冠古无与俦,堂堂义烈王青州。午年辰月丁丑夜,汉允策秘通神谋。

春坊代作鲁两观,卯魄已褫曾夷犹。袖中金锤斩马剑,谈笑馘取奸臣头。

九重天子为动色,万命拔出颠崖幽。陂陀燕血济时雨,一洗六合妖氛收。

丈夫百年等一死,死得其所鸿毛輶。我知精诚耿不灭,白虹贯日霜横秋。

潮头不作子胥怒,地下当与龙逢游。长歌落笔增慨慷,觉我发竖寒飕飕。

灯前山鬼忽悲啸,铁面御史君其羞。

王恽

王恽(yùn)(1227—1304年7月23日),字仲谋,号秋涧,卫州路汲县(今河南卫辉市)人。元朝著名学者、诗人兼政治家。一生仕宦,刚直不阿,清贫守职,好学善文,成为元世祖忽必烈、元裕宗真金和元成宗皇帝铁穆耳三代著名谏臣。其书法遒婉,与东鲁王博文、渤海王旭齐名。著有《秋涧先生全集》。散曲创作,今存小令41首。大德八年六月二十日,在汲县去世,终年七十八岁。

《义侠行》拼音标注

yì xiá xíng
jūn bù jiàn bēi fēng xiāo xiāo yì shǔi hán,
jīng kē xī qù bù fù huán。
kuáng tú qí yǔ máo zhū mǐ,
zhì jīn hèn gǔ mái qín guān。
yòu bù jiàn yù ràng yì suǒ jī,
qī shēn tūn tàn rén bù shì。
mó qū zhǐ chóu yī jǐ ēn,
sān fú xiāng yī jìng hé yì。
chāo jīn guān gǔ wú yǔ chóu,
táng táng yì liè wáng qīng zhōu。
wǔ nián chén yuè dīng chǒu yè,
hàn yǔn cè mì tōng shén móu。
chūn fāng dài zuò lǔ liǎng guān,
mǎo pò yǐ chǐ céng yí yóu。
xìu zhōng jīn chúi zhǎn mǎ jiàn,
tán xiào guó qǔ jiān chén tóu。
jǐu zhòng tiān zǐ wèi dòng sè,
wàn mìng bá chū diān yá yōu。
bēi tuó yàn xiě jì shí yǔ,
yī xǐ lìu hé yāo fēn shōu。
zhàng fū bǎi nián děng yī sǐ,
sǐ dé qí suǒ hóng máo yóu。
wǒ zhī jīng chéng gěng bù miè,
bái hóng guàn rì shuāng héng qīu。
cháo tóu bù zuò zǐ xū nù,
dì xià dāng yǔ lóng féng yóu。
cháng gē luò bǐ zēng kǎi kāng,
jué wǒ fā shù hán sōu sōu。
dēng qián shān gǔi hū bēi xiào,
tiě miàn yù shǐ jūn qí xīu。