梦陈节斋

(元代)王恽

花枝入帘春梦香,游丝翻空清昼长。今年寒食客梁苑,追忆往事心彷徨。

前年考试登兹堂,陈侯馆予罗酒浆。拊床高咏逸兴发,不觉灯前大雨声淋浪。

生平胸臆向予尽,使我肝胆争开张。重来物是人不复,夜梦见之昼微茫。

谁期此会乃死别,刬血不灭吴云苍。揽衣起行步落月,梅影满庭空断肠。

王恽

王恽(yùn)(1227—1304年7月23日),字仲谋,号秋涧,卫州路汲县(今河南卫辉市)人。元朝著名学者、诗人兼政治家。一生仕宦,刚直不阿,清贫守职,好学善文,成为元世祖忽必烈、元裕宗真金和元成宗皇帝铁穆耳三代著名谏臣。其书法遒婉,与东鲁王博文、渤海王旭齐名。著有《秋涧先生全集》。散曲创作,今存小令41首。大德八年六月二十日,在汲县去世,终年七十八岁。

《梦陈节斋》拼音标注

mèng chén jié zhāi
huā zhī rù lián chūn mèng xiāng,
yóu sī fān kōng qīng zhòu cháng。
jīn nián hán shí kè liáng yuàn,
zhūi yì wǎng shì xīn páng huáng。
qián nián kǎo shì dēng zī táng,
chén hóu guǎn yú luō jǐu jiāng。
fǔ chuáng gāo yǒng yì xīng fā,
bù jué dēng qián dà yǔ shēng lín làng。
shēng píng xiōng yì xiàng yú jǐn,
shǐ wǒ gān dǎn zhēng kāi zhāng。
zhòng lái wù shì rén bù fù,
yè mèng jiàn zhī zhòu wēi máng。
shúi qī cǐ hùi nǎi sǐ bié,
chǎn xiě bù miè wú yún cāng。
lǎn yī qǐ xíng bù luò yuè,
méi yǐng mǎn tíng kōng duàn cháng。