登大同城楼次威宁伯韵

(明代)王云凤

水落阴山万里秋,题诗我独后登楼。天连诗海云常惨,风起龙沙客自愁。

报主不妨先士卒,防边奚必晋公侯。书生开口征夫笑,塞草苍苍紫涧流。

王云凤

(1465—1517)明山西和顺人,字应韶,号虎谷。成化二十年进士。授礼部主事。劾太监李广,下狱,降知州。后升陕西提学佥事,历副使、按察使,召为国子祭酒,以右佥都御史巡抚宣府。与王琼、乔宇同科中进士,号称河东三凤。

《登大同城楼次威宁伯韵》拼音标注

dēng dà tóng chéng lóu cì wēi níng bó yùn
shǔi luò yīn shān wàn lǐ qīu,
tí shī wǒ dú hòu dēng lóu。
tiān lián shī hǎi yún cháng cǎn,
fēng qǐ lóng shā kè zì chóu。
bào zhǔ bù fáng xiān shì zú,
fáng biān xī bì jìn gōng hóu。
shū shēng kāi kǒu zhēng fū xiào,
sāi cǎo cāng cāng zǐ jiàn líu。