永遇乐 与登州安闲散人二首

(金朝)王哲

位妆变,乡取瑞,性分朗。满心中,端布政,理尤清爽。凡五马,他辅弼,性感恩舒畅。身处、安闲散神,搜寻道家珍藏。因好讨,光明射,里真丹有况。户长烧,门频溉,得堪依仗。生须要,男交会,下且休貌状。时间、方面了了,待为宰相。

王哲

(1112—1170)咸阳人,道士,初名中孚,字允卿。熙宗天眷初应武举,改名德威,字世雄;海陵王正隆四年学道,改名,字知明,号重阳子。倜傥尚义,不拘小节,好属文,才思敏捷。学道后往来终南山一带,曾在终南县南凿穴而居。后至山东崳山全真庵。所创教派名全真道。马丹阳、丘长春、王玉阳、郝广陵、谭处端皆其弟子。

《永遇乐 与登州安闲散人二首》拼音标注

yǒng yù lè yǔ dēng zhōu ān xián sàn rén èr shǒu
wèi zhuāng biàn,
xiāng qǔ rùi,
xìng fēn lǎng。
mǎn xīn zhōng,
duān bù zhèng,
lǐ yóu qīng shuǎng。
fán wǔ mǎ,
tā fǔ bì,
xìng gǎn ēn shū chàng。
shēn chù 、 ān xián sàn shén,
sōu xún dào jiā zhēn cáng。
yīn hǎo tǎo,
guāng míng shè,
lǐ zhēn dān yǒu kuàng。
hù cháng shāo,
mén pín gài,
dé kān yī zhàng。
shēng xū yào,
nán jiāo hùi,
xià qiě xīu mào zhuàng。
shí jiān 、 fāng miàn le le,
dài wèi zǎi xiāng 。