满庭芳 赠侄

(金朝)王哲

非乐英材,都缘业重,奈何学父相陵。暗思奈已,亘昔并无能。最苦于身学浅,生徒拥、战战兢兢。来咨问,心中唬得,恰似履薄冰。宁曾。为模范,果然当死,偏得人憎。又番成羁绊,早晚超升。拂袖崇真向道,前程访、霞友云朋。蓬莱路稳,相从去须登。

王哲

(1112—1170)咸阳人,道士,初名中孚,字允卿。熙宗天眷初应武举,改名德威,字世雄;海陵王正隆四年学道,改名,字知明,号重阳子。倜傥尚义,不拘小节,好属文,才思敏捷。学道后往来终南山一带,曾在终南县南凿穴而居。后至山东崳山全真庵。所创教派名全真道。马丹阳、丘长春、王玉阳、郝广陵、谭处端皆其弟子。

《满庭芳 赠侄》拼音标注

mǎn tíng fāng zèng zhí
fēi lè yīng cái,
dū yuán yè zhòng,
nài hé xué fù xiāng líng。
àn sī nài yǐ,
gèn xī bìng wú néng。
zùi kǔ yú shēn xué qiǎn,
shēng tú yǒng 、 zhàn zhàn jīng jīng。
lái zī wèn,
xīn zhōng hǔ dé,
qià sì lv̌ bó bīng。
níng céng。
wèi mó fàn,
guǒ rán dāng sǐ,
piān dé rén zēng。
yòu fān chéng jī bàn,
zǎo wǎn chāo shēng。
fú xìu chóng zhēn xiàng dào,
qián chéng fǎng 、 xiá yǒu yún péng。
péng lái lù wěn,
xiāng cóng qù xū dēng 。