川拨棹·蓬莱路

(金朝)王哲

蓬莱路。显自在,逍遥所。现长生景,琼花玉叶,金枝宝树。作善人得观觑。作善人得观觑。童子青衣掌仙簿。行功成、上升去。结就一粒金丹,深谢婴儿姹女。永不遭三界苦。永不遭三界苦。

王哲

(1112—1170)咸阳人,道士,初名中孚,字允卿。熙宗天眷初应武举,改名德威,字世雄;海陵王正隆四年学道,改名,字知明,号重阳子。倜傥尚义,不拘小节,好属文,才思敏捷。学道后往来终南山一带,曾在终南县南凿穴而居。后至山东崳山全真庵。所创教派名全真道。马丹阳、丘长春、王玉阳、郝广陵、谭处端皆其弟子。

《川拨棹·蓬莱路》拼音标注

chuān bō zhuō · péng lái lù
péng lái lù。
xiǎn zì zài,
xiāo yáo suǒ。
xiàn cháng shēng jǐng,
qióng huā yù yè,
jīn zhī bǎo shù。
zuò shàn rén dé guān qù。
zuò shàn rén dé guān qù。
tóng zǐ qīng yī zhǎng xiān bù。
xíng gōng chéng 、 shàng shēng qù。
jié jìu yī lì jīn dān,
shēn xiè yīng ér chà nv̌。
yǒng bù zāo sān jiè kǔ。
yǒng bù zāo sān jiè kǔ 。