啄木儿

(金朝)王哲

自知自知。只此分明是。自此自此。得一并无四。在虚空里。

撒金蕊。万道霞光通表里。复元初、见本始。要炼正,灵真范轨。

更不用、木金火水。把良因垒。从心起。方寸清凉无忧喜。

澄长生,并久视。重阳子。害风是。王哲名、知明字。说修行、旨没虚诡。

啄木词、中开真理。向诸公、取知委。

王哲

(1112—1170)咸阳人,道士,初名中孚,字允卿。熙宗天眷初应武举,改名德威,字世雄;海陵王正隆四年学道,改名,字知明,号重阳子。倜傥尚义,不拘小节,好属文,才思敏捷。学道后往来终南山一带,曾在终南县南凿穴而居。后至山东崳山全真庵。所创教派名全真道。马丹阳、丘长春、王玉阳、郝广陵、谭处端皆其弟子。

《啄木儿》拼音标注

zhuó mù ér
zì zhī zì zhī。
zhǐ cǐ fēn míng shì。
zì cǐ zì cǐ。
dé yī bìng wú sì。
zài xū kōng lǐ。
sā jīn rǔi。
wàn dào xiá guāng tōng biǎo lǐ。
fù yuán chū 、 jiàn běn shǐ。
yào liàn zhèng,
líng zhēn fàn gǔi。
gèng bù yòng 、 mù jīn huǒ shǔi。
bǎ liáng yīn lěi。
cóng xīn qǐ。
fāng cùn qīng liáng wú yōu xǐ。
chéng cháng shēng,
bìng jǐu shì。
zhòng yáng zǐ。
hài fēng shì。
wáng zhé míng 、 zhī míng zì。
shuō xīu xíng 、 zhǐ méi xū gǔi。
zhuó mù cí 、 zhōng kāi zhēn lǐ。
xiàng zhū gōng 、 qǔ zhī wěi。