忆父母

(宋代)汪真

屺岵登来步步悲,百年空有泪双垂。凄凄年落秋风晓,寂寂灯昏夜雨时。庭院每惊携杖履,羹墙长见画容仪。遥瞻槛外遗踪在,料得寻常只自知。

汪真

汪真(一一九六~一二六四),字文通,号竹轩,缙云(今属浙江)人。多次应举不第。理宗景定四年十二月卒,年六十八。事见民国丙辰本《缙云汪氏宗谱》卷三。今录诗九首。

《忆父母》拼音标注

yì fù mǔ
qǐ hù dēng lái bù bù bēi,
bǎi nián kōng yǒu lèi shuāng chúi。
qī qī nián luò qīu fēng xiǎo,
jì jì dēng hūn yè yǔ shí。
tíng yuàn měi liáng xié zhàng lv̌,
gēng qiáng cháng jiàn huà róng yí。
yáo zhān jiàn wài yí zōng zài,
liào dé xún cháng zhǐ zì zhī 。