满庭芳 冬夜吉林作

(清代)王贞仪

杨柳枝疏,枇杷花落,天涯别有时光。朔吹如箭,草白与沙黄。

九九寒凝回忆,转眼处、飞雪铺霜。重檐下、冰钗堪数,随溜挂帘旁。

含情成小立,戍楼更冷,野柝声扬。看庭中、残月已上东墙。

此际感萦怀抱,空打叠、百结回肠。凄凉煞,江南塞北,万里■家乡。

王贞仪

(1768—1797)清江苏上元人,原籍安徽天长,字德卿。诸生詹枚妻。十一岁随父赴吉林,奔祖父丧,居吉五年,读书习骑射。旋回江南,随家转徙京师、陕西、湖北、广东。通天文、算学、医学,工诗文、绘画。曾痛斥风水迷信之说。对岁差原理有清晰了解,并能驳正前人著作中的错误。有《德风亭集》、《星象图释》、《筹算易知》、《重订策算證伪》、《西洋筹算增删》、《沉疴呓语》等。

《满庭芳 冬夜吉林作》拼音标注

mǎn tíng fāng dōng yè jí lín zuò
yáng lǐu zhī shū,
pí pá huā luò,
tiān yá bié yǒu shí guāng。
shuò chūi rú jiàn,
cǎo bái yǔ shā huáng。
jǐu jǐu hán níng húi yì,
zhuǎn yǎn chù 、 fēi xuě pū shuāng。
zhòng yán xià 、 bīng chāi kān shù,
súi līu guà lián páng。
hán qíng chéng xiǎo lì,
shù lóu gèng lěng,
yě tuò shēng yáng。
kàn tíng zhōng 、 cán yuè yǐ shàng dōng qiáng。
cǐ jì gǎn yíng huái bào,
kōng dǎ dié 、 bǎi jié húi cháng。
qī liáng shā,
jiāng nán sāi běi,
wàn lǐ ■ jiā xiāng。