倦寻芳(渡口酒家)

(唐代)王质

断崖树老,侧岸槎枯,倒倚斜插。脚面浅溪,掌样平洲重叠。著芒鞋,携竹杖,遇乱莎幽涧萦纡涉。那人家,有竹_瓦缶。颇颇清冽。曾微呷。正斜阳淡淡,暮霭昏昏,晚风猎猎。转眼已成陈迹。不堪追蹑。试问旧醅还好在,暂停归影留时霎。待重来,细拈弄、水花山叶。

王质

王质(1135年—1189年),字景文,号雪山,郓州(今山东东平)人,寓居兴国军(今湖北阳新县)。南宋高宗、孝宗时期著名经学家、诗人、文学家。

《倦寻芳(渡口酒家)》拼音标注

juàn xún fāng ( dù kǒu jǐu jiā )
duàn yá shù lǎo,
cè àn chá kū,
dǎo yǐ xié chā。
jiǎo miàn qiǎn xī,
zhǎng yáng píng zhōu zhòng dié。
zhù máng xié,
xié zhú zhàng,
yù luàn shā yōu jiàn yíng yū shè。
nà rén jiā,
yǒu zhú _ wǎ fǒu。
pǒ pǒ qīng liè。
céng wēi xiā。
zhèng xié yáng dàn dàn,
mù ǎi hūn hūn,
wǎn fēng liè liè。
zhuǎn yǎn yǐ chéng chén jī。
bù kān zhūi niè。
shì wèn jìu pēi huán hǎo zài,
zàn tíng gūi yǐng líu shí shà。
dài zhòng lái,
xì nián nòng 、 shǔi huā shān yè。