宿石溪寺

(唐代)王质

落日寒山里,荒烟野寺中。僧垣水衣白,佛座藓花红。

舍后蜂糖熟,门前雁米丰。夜长难早睡,拥被听松风。

王质

王质(1135年—1189年),字景文,号雪山,郓州(今山东东平)人,寓居兴国军(今湖北阳新县)。南宋高宗、孝宗时期著名经学家、诗人、文学家。

《宿石溪寺》拼音标注

sù shí xī sì
luò rì hán shān lǐ,
huāng yān yě sì zhōng。
sēng yuán shǔi yī bái,
fó zuò xiǎn huā hóng。
shè hòu fēng táng shú,
mén qián yàn mǐ fēng。
yè cháng nán zǎo shùi,
yǒng bèi tīng sōng fēng。