明师见和梅诗再用韵兼奉送还福唐

(宋代)王铚

斲轮妙手声名歇,谁信出门犹合辙。后来信外有高禅,凛凛兰摧并玉折。久将生死付八还,不数图书号三绝。诗来乃与梅争妍,獭髓补痕红未灭。那知一夜卷东风,开尽寒枝千点雪。汉宫婕妤体自香,月裹飞仙长玉洁。白头对镜忆年少,每到花开重离别,爱花取醉惜夜阑,眷恋盈盈花上月。人归吹恨落关山,恨极欲吹羌管裂。何况东溪漫草寒,学信犹嗤颜谢拙。还惊诗律张吾军,尘战愧非求嚼铁。归舟满载万珠玑,莫显神龙藏贝阙。明朝诗逐暮潮还,余意凭师笔端说。

王铚

王铚,生卒年月不详。字性之,自号汝阴老民,世称雪溪先生。高宗建炎四年(1130),纂集太宗以来兵制。绍兴四年(1134)书成,赐名《枢庭备检》。后罢为右承事郎,主管台州崇道观,续上《七朝国史》等。九年,为湖南安抚司参议官。晚年,遭受秦桧的摒斥,避地剡溪山中,日以觞咏自娱。

《明师见和梅诗再用韵兼奉送还福唐》拼音标注

míng shī jiàn hé méi shī zài yòng yùn jiān fèng sòng huán fú táng
zhuó lún miào shǒu shēng míng xiē,
shúi xìn chū mén yóu hé chè。
hòu lái xìn wài yǒu gāo shàn,
lǐn lǐn lán cūi bìng yù zhé。
jǐu jiāng shēng sǐ fù bā huán,
bù shù tú shū hào sān jué。
shī lái nǎi yǔ méi zhēng yán,
tà sǔi bǔ hén hóng wèi miè。
nà zhī yī yè juàn dōng fēng,
kāi jǐn hán zhī qiān diǎn xuě。
hàn gōng jié yú tǐ zì xiāng,
yuè guǒ fēi xiān cháng yù jié。
bái tóu dùi jìng yì nián shǎo,
měi dào huā kāi zhòng lí bié,
ài huā qǔ zùi xī yè lán,
juàn liàn yíng yíng huā shàng yuè。
rén gūi chūi hèn luò guān shān,
hèn jí yù chūi qiāng guǎn liè。
hé kuàng dōng xī màn cǎo hán,
xué xìn yóu chī yán xiè zhuó。
huán liáng shī lv̀ zhāng wú jūn,
chén zhàn kùi fēi qíu jiáo tiě。
gūi zhōu mǎn zài wàn zhū jī,
mò xiǎn shén lóng cáng bèi què。
míng zhāo shī zhú mù cháo huán,
yú yì píng shī bǐ duān shuō 。