周生刻印歌

(清代)汪中

周生秀而臞,刻印通小学。印文落纸不可小,触手轩然起棱角。

丹砂万杵如月明,照见钩心苦镂琢。国初程穆倩,近人丁敬身。

周生晚出老更成,文彭以后凡三人。严冬江风寒,杖策叩我门。

出此八寸册,一一古意存。森然清庙列庸器,牛鼎山尊写铭识。

扶风石鼓峄山文,脱手淋漓见生气。漆书出土字斑斑,鲁削馀痕尚廉利。

吁嗟古文日沦丧,谓是秦斯丈人行。岂知卓荦眼中人,犹自同堂相揖让。

周生作画兼有神,兴来落笔能逼真。壮心空秏千年上,垂首风尘常苦贫。

乃知奇技难为用,应作东西南北人。

汪中

(1744—1794)江苏江都人,字容甫。幼孤贫,赖母授读。少长,游书肆,借阅经史百家书籍,过目成诵,遂为通人。乾隆四十二年拔贡生。以母老不赴朝考。文章以汉魏六朝为则,卓然为清代中叶大家。笃志经学,尤精《周官》、《左氏传》,兼治诸子。与同乡王念孙、刘台拱为友,服膺顾炎武,自许为私淑弟子。曾应湖广总督毕沅之聘,撰《黄鹤楼铭》等文,传诵一时。后至杭州文澜阁掌《四库全书》,旋卒。有《广陵通典》、《春秋后传》、《容甫先生遗诗》、《述学内外篇》。

《周生刻印歌》拼音标注

zhōu shēng kè yìn gē
zhōu shēng xìu ér qú,
kè yìn tōng xiǎo xué。
yìn wén luò zhǐ bù kě xiǎo,
hóng shǒu xuān rán qǐ léng jiǎo。
dān shā wàn chǔ rú yuè míng,
zhào jiàn gōu xīn kǔ lòu zhuó。
guó chū chéng mù qiàn,
jìn rén dīng jìng shēn。
zhōu shēng wǎn chū lǎo gèng chéng,
wén péng yǐ hòu fán sān rén。
yán dōng jiāng fēng hán,
zhàng cè kòu wǒ mén。
chū cǐ bā cùn cè,
yī yī gǔ yì cún。
sēn rán qīng miào liè yōng qì,
níu dǐng shān zūn xiě míng shì。
fú fēng shí gǔ yì shān wén,
tuō shǒu lín lí jiàn shēng qì。
qī shū chū tǔ zì bān bān,
lǔ xuē yú hén shàng lián lì。
xū jiē gǔ wén rì lún sāng,
wèi shì qín sī zhàng rén xíng。
qǐ zhī zhuō luò yǎn zhōng rén,
yóu zì tóng táng xiāng yī ràng。
zhōu shēng zuò huà jiān yǒu shén,
xīng lái luò bǐ néng bī zhēn。
zhuàng xīn kōng hào qiān nián shàng,
chúi shǒu fēng chén cháng kǔ pín。
nǎi zhī qí jì nán wèi yòng,
yìng zuò dōng xī nán běi rén。