读谷原清隐庵感旧庐却寄温州 其一

(清代)汪仲鈖

蛤吠蝉吟几夕阳,精庐小驻记槐黄。当时庐酒真成错,此地湖山故著狂。

佛供尘龛浑面熟,朋联雨榻各形忘。前因似梦无端醒,茧纸题愁远寄将。

汪仲鈖

浙江湘乡人,字丰玉。汪孟鋗弟。乾隆十五年举于乡。少即肆力于诗,与兄俱以诗名。酷爱宋黄庭坚、王安石诗,诗作有新意,无江西诗派生硬之习。早卒。有《桐石草堂集》。

《读谷原清隐庵感旧庐却寄温州 其一》拼音标注

dú gǔ yuán qīng yǐn ān gǎn jìu lú què jì wēn zhōu qí yī
há fèi chán yín jī xī yáng,
jīng lú xiǎo zhù jì huái huáng。
dāng shí lú jǐu zhēn chéng cuò,
cǐ dì hú shān gù zhù kuáng。
fó gōng chén kān hún miàn shú,
péng lián yǔ tà gè xíng wàng。
qián yīn sì mèng wú duān xǐng,
chóng zhǐ tí chóu yuǎn jì jiāng。