送南平僧归里

(宋代)王灼

牂牁水阔巂山高,什敖君长曾纷搔。时移事变今安有,百里相望皆城壕。

我住涪江一区宅,颇恨长安远如日。闻师乡邑愈更南,不觉掉头三太息。

送行且学浮图语,是身于世真逆旅。胸中稳处即吾乡,交益誇辞空自苦。

北风拂面寒飕飕,遥知去路雪侵裘。忍饥奈冻得嘉句,好在濡笔传中州。

王灼

王灼,字晦叔,号颐堂,四川遂宁人。生卒年不详,据考证可能生于北宋神宗元丰四年(1081年),卒于南宋高宗绍兴三十年(1160年)前后,享年约八十岁。据有关史料记载,其著作现存《颐堂先生文集》和《碧鸡漫志》各五卷,《颐堂词》和《糖霜谱》各一卷,另有佚文十二篇。其成就巨大,被后人誉为宋代著名的科学家、文学家、音乐家。王灼的著述涉及诸多领域,在我国文学、音乐、戏曲和科技史上占有一定的地位

《送南平僧归里》拼音标注

sòng nán píng sēng gūi lǐ
zāng gē shǔi kuò sǔi shān gāo,
shí áo jūn cháng céng fēn sāo。
shí yí shì biàn jīn ān yǒu,
bǎi lǐ xiāng wàng jiē chéng háo。
wǒ zhù fú jiāng yī qū zhái,
pǒ hèn cháng ān yuǎn rú rì。
wén shī xiāng yì yù gèng nán,
bù jué diào tóu sān tài xī。
sòng xíng qiě xué fú tú yǔ,
shì shēn yú shì zhēn nì lv̌。
xiōng zhōng wěn chù jí wú xiāng,
jiāo yì kuā cí kōng zì kǔ。
běi fēng fú miàn hán sōu sōu,
yáo zhī qù lù xuě qīn qíu。
rěn jī nài dòng dé jiā jù,
hǎo zài rú bǐ chuán zhōng zhōu。