飘毗沙院诸友相送

(宋代)王灼

出门风喧号,半道雨飘洒。行役已堪厌,投飘小兰若。葱笼林樾中,一径仅容马。古屋数十橼,佛事走村社。王赵两故人,清诗壁间写。读遍已曛黑,尚有相送者。见可逞雄辩,譊譊欲唇哆。伯威弄长笛,哀音振原野。子仁喜捷敏,德常号醇雅。来共一夕寒,樽酒肯屡把。明朝定西去,山路泥没踝。此地当迴首,想见烟苒惹。平生受性僻,所至徒侣寡。因诗记离忧,踟蹰孤灯下。

王灼

王灼,字晦叔,号颐堂,四川遂宁人。生卒年不详,据考证可能生于北宋神宗元丰四年(1081年),卒于南宋高宗绍兴三十年(1160年)前后,享年约八十岁。据有关史料记载,其著作现存《颐堂先生文集》和《碧鸡漫志》各五卷,《颐堂词》和《糖霜谱》各一卷,另有佚文十二篇。其成就巨大,被后人誉为宋代著名的科学家、文学家、音乐家。王灼的著述涉及诸多领域,在我国文学、音乐、戏曲和科技史上占有一定的地位

《飘毗沙院诸友相送》拼音标注

piāo pí shā yuàn zhū yǒu xiāng sòng
chū mén fēng xuān hào,
bàn dào yǔ piāo sǎ。
xíng yì yǐ kān yàn,
tóu piāo xiǎo lán ruò。
cōng lóng lín yuè zhōng,
yī jìng jǐn róng mǎ。
gǔ wū shù shí yuán,
fó shì zǒu cūn shè。
wáng zhào liǎng gù rén,
qīng shī bì jiān xiě。
dú biàn yǐ xūn hēi,
shàng yǒu xiāng sòng zhě。
jiàn kě chěng xióng biàn,
náo náo yù chún duō。
bó wēi nòng cháng dí,
āi yīn zhèn yuán yě。
zǐ rén xǐ jié mǐn,
dé cháng hào chún yǎ。
lái gòng yī xī hán,
zūn jǐu kěn lv̌ bǎ。
míng zhāo dìng xī qù,
shān lù ní méi huái。
cǐ dì dāng húi shǒu,
xiǎng jiàn yān rǎn rě。
píng shēng shòu xìng pì,
suǒ zhì tú lv̌ guǎ。
yīn shī jì lí yōu,
chí chú gū dēng xià 。