范元通见和仍邀再赋
(宋代)王灼
新桥酒作琥珀浓,平生颇羡江南翁。扁舟尚系清涪尾,却对炉香开病容。何必探囊寻旧谱,一见诗筒喜欲舞。奇芬丽句两争雄,苏合芝兰谩旁午。当时俊气轻百年,父老而今悲逝川。得公操笔吊兴废,定知诗与香俱传。我生自是痴中绝,懒学诸儒议盐铁。枯肠空洞费搜寻,兀坐忍饥三百月。

王灼
王灼,字晦叔,号颐堂,四川遂宁人。生卒年不详,据考证可能生于北宋神宗元丰四年(1081年),卒于南宋高宗绍兴三十年(1160年)前后,享年约八十岁。据有关史料记载,其著作现存《颐堂先生文集》和《碧鸡漫志》各五卷,《颐堂词》和《糖霜谱》各一卷,另有佚文十二篇。其成就巨大,被后人誉为宋代著名的科学家、文学家、音乐家。王灼的著述涉及诸多领域,在我国文学、音乐、戏曲和科技史上占有一定的地位
《范元通见和仍邀再赋》拼音标注
fàn yuán tōng jiàn hé réng yāo zài fù
xīn qiáo jǐu zuò hǔ pò nóng,
píng shēng pǒ xiàn jiāng nán wēng。
biǎn zhōu shàng xì qīng fú wěi,
què dùi lú xiāng kāi bìng róng。
hé bì tàn náng xún jìu pǔ,
yī jiàn shī tǒng xǐ yù wǔ。
qí fēn lì jù liǎng zhēng xióng,
sū hé zhī lán mán páng wǔ。
dāng shí jùn qì qīng bǎi nián,
fù lǎo ér jīn bēi shì chuān。
dé gōng cāo bǐ diào xīng fèi,
dìng zhī shī yǔ xiāng jù chuán。
wǒ shēng zì shì chī zhōng jué,
lǎn xué zhū rú yì yán tiě。
kū cháng kōng dòng fèi sōu xún,
wù zuò rěn jī sān bǎi yuè 。