葛仙化

(宋代)王灼

灵山信多异,孤起一万寻。其上罗诸峰,耸秀欲相临。危磴巧盘折,古洞閟清深。丛木开锦帐,飞泉鸣玉琴。三仙班龙驾,长往无归音。高阁俨像设,霓衣紫霞衿。故知飞升骨,偕来幽绝岑。声利岂不好,奈此老境侵。吾家穷子安,登览动悲吟。盛时亦云遇,志大力叵任。今人已笑古,后人复视今,天命傥可顺,吾将守素心。

王灼

王灼,字晦叔,号颐堂,四川遂宁人。生卒年不详,据考证可能生于北宋神宗元丰四年(1081年),卒于南宋高宗绍兴三十年(1160年)前后,享年约八十岁。据有关史料记载,其著作现存《颐堂先生文集》和《碧鸡漫志》各五卷,《颐堂词》和《糖霜谱》各一卷,另有佚文十二篇。其成就巨大,被后人誉为宋代著名的科学家、文学家、音乐家。王灼的著述涉及诸多领域,在我国文学、音乐、戏曲和科技史上占有一定的地位

《葛仙化》拼音标注

gé xiān huà
líng shān xìn duō yì,
gū qǐ yī wàn xún。
qí shàng luō zhū fēng,
sǒng xìu yù xiāng lín。
wēi dèng qiǎo pán zhé,
gǔ dòng bì qīng shēn。
cóng mù kāi jǐn zhàng,
fēi quán míng yù qín。
sān xiān bān lóng jià,
cháng wǎng wú gūi yīn。
gāo gé yǎn xiàng shè,
ní yī zǐ xiá jīn。
gù zhī fēi shēng gǔ,
xié lái yōu jué cén。
shēng lì qǐ bù hǎo,
nài cǐ lǎo jìng qīn。
wú jiā qióng zǐ ān,
dēng lǎn dòng bēi yín。
shèng shí yì yún yù,
zhì dà lì pǒ rèn。
jīn rén yǐ xiào gǔ,
hòu rén fù shì jīn,
tiān mìng tǎng kě shùn,
wú jiāng shǒu sù xīn 。