木兰花慢·正秋阴盛处

(宋代)魏了翁

正秋阴盛处,忽荡起、一冰轮。甚汉魏从前,才人胜士,断简残文。都无一词赏玩,更拟将、美色似非伦。此意谁能领会,自夸光景长新。得阴多处倍精神。俗眼转增明。向大第高楼,痴儿呆女,脆竹繁裀。此心到头未稳,莫古人、真不及今人。坐看两仪消长,静观千古浇淳。

魏了翁

魏了翁(1178年—1237年) ,字华父,号鹤山,邛州蒲江(今属四川)人。南宋著名理学家、思想家、大臣。嘉熙元年(1237年)卒,年六十,赠太师、秦国公,谥文靖。魏了翁反对佛、老“无欲”之说,认为圣贤只言“寡欲”不言“无欲”,指出“虚无,道之害也”。推崇朱熹理学,但也怀疑朱注各经是否完全可靠。提出“心者人之太极,而人心已又为天地之太极”,强调“心”的作用,又和陆九渊接近。能诗词,善属文,其词语意高旷,风格或清丽,或悲壮。著有《鹤山全集》、《九经要义》、《古今考》、《经史杂钞》、《师友雅言》等,词有《鹤山长短句》。

《木兰花慢·正秋阴盛处》拼音标注

mù lán huā màn · zhèng qīu yīn shèng chù
zhèng qīu yīn shèng chù,
hū dàng qǐ 、 yī bīng lún。
shén hàn wèi cóng qián,
cái rén shèng shì,
duàn jiǎn cán wén。
dū wú yī cí shǎng wán,
gèng nǐ jiāng 、 měi sè sì fēi lún。
cǐ yì shúi néng lǐng hùi,
zì kuā guāng jǐng cháng xīn。
dé yīn duō chù bèi jīng shén。
sú yǎn zhuǎn zēng míng。
xiàng dà dì gāo lóu,
chī ér dāi nv̌,
cùi zhú fán yīn。
cǐ xīn dào tóu wèi wěn,
mò gǔ rén 、 zhēn bù jí jīn rén。
zuò kàn liǎng yí xiāo cháng,
jìng guān qiān gǔ jiāo chún 。