石门洞瀑
(清代)魏源
来从不尽山,归入无底谷。谷中鸣百雷,谷外攒苍玉。
有呼响必应,环合城墉束。大声劈天来,千丈壁如覆。
再坠再飞起,汇此两潭绿。雄豪化清泚,苍翠围寒肃。
满壁蛟螭痕,泉声寒佛屋。客踞潭中砥,僧入帘中瀑。
四面和松涛,诸天奏琴筑。神物呦潭中,中宵光上烛。
何时起行雨,一洗苍生溽。

魏源
魏源(1794~1857年),清代启蒙思想家、政治家、文学家,近代中国“睁眼看世界”的先行者之一。名远达,字默深,又字墨生、汉士,号良图,汉族,湖南邵阳隆回人,道光二年举人,二十五年始成进士,官高邮知州,晚年弃官归隐,潜心佛学,法名承贯。魏源认为论学应以“经世致用”为宗旨,提出“变古愈尽,便民愈甚”的变法主张,倡导学习西方先进科学技术,总结出“师夷之长技以制夷”的新思想。
《石门洞瀑》拼音标注
shí mén dòng pù
lái cóng bù jǐn shān,
gūi rù wú dǐ gǔ。
gǔ zhōng míng bǎi léi,
gǔ wài zǎn cāng yù。
yǒu hū xiǎng bì yìng,
huán hé chéng yōng shù。
dà shēng pī tiān lái,
qiān zhàng bì rú fù。
zài zhùi zài fēi qǐ,
hùi cǐ liǎng tán lv̀。
xióng háo huà qīng cǐ,
cāng cùi wéi hán sù。
mǎn bì jiāo chī hén,
quán shēng hán fó wū。
kè jù tán zhōng dǐ,
sēng rù lián zhōng pù。
sì miàn hé sōng tāo,
zhū tiān zòu qín zhú。
shén wù yōu tán zhōng,
zhōng xiāo guāng shàng zhú。
hé shí qǐ xíng yǔ,
yī xǐ cāng shēng rù。
- 上一篇:题严力庵画西溪探梅图
- 下一篇:重游百泉