重游盘山寺

(清代)魏源

青壁障我前,丹崖枕我席。瀑雪响我左,松云滃我腋。

溪声以为楼,溪光以为宅。山重水复中,放出一泓碧。

僧送出山泉,泉迓入山客。同音有殊听,高下善相即。

心间水益空,谷静音如积。去年听盘泉,泉声尚凄激。

今年听盘泉,盘泉更清寂。

魏源

魏源(1794~1857年),清代启蒙思想家、政治家、文学家,近代中国“睁眼看世界”的先行者之一。名远达,字默深,又字墨生、汉士,号良图,汉族,湖南邵阳隆回人,道光二年举人,二十五年始成进士,官高邮知州,晚年弃官归隐,潜心佛学,法名承贯。魏源认为论学应以“经世致用”为宗旨,提出“变古愈尽,便民愈甚”的变法主张,倡导学习西方先进科学技术,总结出“师夷之长技以制夷”的新思想。

《重游盘山寺》拼音标注

zhòng yóu pán shān sì
qīng bì zhàng wǒ qián,
dān yá zhěn wǒ xí。
pù xuě xiǎng wǒ zuǒ,
sōng yún wěng wǒ yì。
xī shēng yǐ wèi lóu,
xī guāng yǐ wèi zhái。
shān zhòng shǔi fù zhōng,
fàng chū yī hóng bì。
sēng sòng chū shān quán,
quán yà rù shān kè。
tóng yīn yǒu shū tīng,
gāo xià shàn xiāng jí。
xīn jiān shǔi yì kōng,
gǔ jìng yīn rú jī。
qù nián tīng pán quán,
quán shēng shàng qī jī。
jīn nián tīng pán quán,
pán quán gèng qīng jì。