华山西谷 其一

(清代)魏源

苍苍惟一色,不辨云树峰。浩浩惟一声,不辨风泉松。

入谷几千曲,穿云将万重。时时乱石间,洄潭卷天容。

寻源不得源,讵惜劳双筇。山荒人迹绝,猿鸟俱鸿蒙。

谁知万壑响,出自微泉淙。万泉之上游,关键万峰中。

出入石府藏,讵非龙所宫。空翠风不卷,气与诸天通。

魏源

魏源(1794~1857年),清代启蒙思想家、政治家、文学家,近代中国“睁眼看世界”的先行者之一。名远达,字默深,又字墨生、汉士,号良图,汉族,湖南邵阳隆回人,道光二年举人,二十五年始成进士,官高邮知州,晚年弃官归隐,潜心佛学,法名承贯。魏源认为论学应以“经世致用”为宗旨,提出“变古愈尽,便民愈甚”的变法主张,倡导学习西方先进科学技术,总结出“师夷之长技以制夷”的新思想。

《华山西谷 其一》拼音标注

huá shān xī gǔ qí yī
cāng cāng wéi yī sè,
bù biàn yún shù fēng。
hào hào wéi yī shēng,
bù biàn fēng quán sōng。
rù gǔ jī qiān qū,
chuān yún jiāng wàn zhòng。
shí shí luàn shí jiān,
húi tán juàn tiān róng。
xún yuán bù dé yuán,
jù xī láo shuāng qióng。
shān huāng rén jī jué,
yuán niǎo jù hóng méng。
shúi zhī wàn hè xiǎng,
chū zì wēi quán cóng。
wàn quán zhī shàng yóu,
guān jiàn wàn fēng zhōng。
chū rù shí fǔ cáng,
jù fēi lóng suǒ gōng。
kōng cùi fēng bù juàn,
qì yǔ zhū tiān tōng。