沁园春 送霍国瑞

(元代)魏初

鸡舌浓香,朝马晨钟,十载禁廷。恰行春绿野,从容冠盖,人家烟火,相望升平。一夕霜台,又颁新宠,白璧青钱到姓名。人争道,看春风袖里,霹雳抨轰。谁怜汉水孤征。得旗旆、相从有此行。爱风流凝远,长歌细饮,青灯夜语,款曲交情。恨杀文书,官程未了,又到殷勤渭城。百年里,算悲欢离合,几度长亭。

魏初

魏初,字太初,号青崖。元代宏州顺圣(今张家口阳原东城)人。生卒年均不详,约元世祖至元初(约公元一二六四年)前后在世,年六十一岁。好读书,尤长于春秋;为文简,而有法。少辟中书省掾吏,亲老告归,隐居教授。中统起,为国史院编修寻擢监察御史,疏陈时政,多见赏纳。官至南台御史中丞。初著有《青崖集》五卷,《四库总目》非独以文章贵,又足补史阙。《元史》有传。

《沁园春 送霍国瑞》拼音标注

qìn yuán chūn sòng huò guó rùi
jī shé nóng xiāng,
zhāo mǎ chén zhōng,
shí zài jìn tíng。
qià xíng chūn lv̀ yě,
cóng róng guān gài,
rén jiā yān huǒ,
xiāng wàng shēng píng。
yī xī shuāng tái,
yòu bān xīn chǒng,
bái bì qīng qián dào xìng míng。
rén zhēng dào,
kàn chūn fēng xìu lǐ,
pī lì pēng hōng。
shúi lián hàn shǔi gū zhēng。
dé qí pèi 、 xiāng cóng yǒu cǐ xíng。
ài fēng líu níng yuǎn,
cháng gē xì yǐn,
qīng dēng yè yǔ,
kuǎn qū jiāo qíng。
hèn shā wén shū,
guān chéng wèi le,
yòu dào yīn qín wèi chéng。
bǎi nián lǐ,
suàn bēi huān lí hé,
jī dù cháng tíng 。