登朝天岭

(元代)魏初

余来汉中凡三年,大山小山行欲遍。今年复有东川行,大抵势随岗阜转。

石头荦确颠且危,不独心惊梦亦战。利州城北到朝天,又是川行山一变。

悬崖皴涩留苔青,石罅阴森郁松茜。得诗数语疑有神,得酒百杯亦不倦。

回环应接奇无穷,乃见平时所未见。落落参军正紫髯,行行御史真铁面。

相看大醉复长歌,灭没春鸿天一线。

魏初

魏初,字太初,号青崖。元代宏州顺圣(今张家口阳原东城)人。生卒年均不详,约元世祖至元初(约公元一二六四年)前后在世,年六十一岁。好读书,尤长于春秋;为文简,而有法。少辟中书省掾吏,亲老告归,隐居教授。中统起,为国史院编修寻擢监察御史,疏陈时政,多见赏纳。官至南台御史中丞。初著有《青崖集》五卷,《四库总目》非独以文章贵,又足补史阙。《元史》有传。

《登朝天岭》拼音标注

dēng zhāo tiān líng
yú lái hàn zhōng fán sān nián,
dà shān xiǎo shān xíng yù biàn。
jīn nián fù yǒu dōng chuān xíng,
dà dǐ shì súi gǎng fù zhuǎn。
shí tóu luò què diān qiě wēi,
bù dú xīn liáng mèng yì zhàn。
lì zhōu chéng běi dào zhāo tiān,
yòu shì chuān xíng shān yī biàn。
xuán yá cūn sè líu tái qīng,
shí xià yīn sēn yù sōng qiàn。
dé shī shù yǔ yí yǒu shén,
dé jǐu bǎi bēi yì bù juàn。
húi huán yìng jiē qí wú qióng,
nǎi jiàn píng shí suǒ wèi jiàn。
luò luò cān jūn zhèng zǐ rán,
xíng xíng yù shǐ zhēn tiě miàn。
xiāng kàn dà zùi fù cháng gē,
miè méi chūn hóng tiān yī xiàn。