蝉琴

(清代)韦国模

弹来古调夕阳边,一树无情噪暮蝉。伫月饱餐三径露,哦松细咽半空烟。

残声曳去聆馀韵,急响停时讶断弦。吟罢碧云春欲暝,绿阴眠稳晚风前。

韦国模

韦国模,清道光年间(1821~1850)人士,生平不详。以下诗作收录于徐宗干编,海东书院刊印之《瀛州校士录》。

《蝉琴》拼音标注

chán qín
dàn lái gǔ diào xī yáng biān,
yī shù wú qíng zào mù chán。
zhù yuè bǎo cān sān jìng lù,
é sōng xì yān bàn kōng yān。
cán shēng yè qù líng yú yùn,
jí xiǎng tíng shí yà duàn xián。
yín bà bì yún chūn yù míng,
lv̀ yīn mián wěn wǎn fēng qián。