沁园春·惠我田畴

(宋代)魏了翁

惠我田畴,拯民水火,春满蜀东。更山连睥睨,长蛇隐雾,红移略约,睢霓横空。人卧流苏行席上,公心事夕阑晨枕中。长自苦,算无人识得,只有天公。天教百般如愿,也应是、天眼惺憁。看田间泥饮,门无夜打,水滨庐处,户有朝舂。拟上公堂,称兕爵酒,未抵人间春意浓。无可愿,愿城池永与,公寿无穷。

魏了翁

魏了翁(1178年—1237年) ,字华父,号鹤山,邛州蒲江(今属四川)人。南宋著名理学家、思想家、大臣。嘉熙元年(1237年)卒,年六十,赠太师、秦国公,谥文靖。魏了翁反对佛、老“无欲”之说,认为圣贤只言“寡欲”不言“无欲”,指出“虚无,道之害也”。推崇朱熹理学,但也怀疑朱注各经是否完全可靠。提出“心者人之太极,而人心已又为天地之太极”,强调“心”的作用,又和陆九渊接近。能诗词,善属文,其词语意高旷,风格或清丽,或悲壮。著有《鹤山全集》、《九经要义》、《古今考》、《经史杂钞》、《师友雅言》等,词有《鹤山长短句》。

《沁园春·惠我田畴》拼音标注

qìn yuán chūn · hùi wǒ tián chóu
hùi wǒ tián chóu,
zhěng mín shǔi huǒ,
chūn mǎn shǔ dōng。
gèng shān lián bì nì,
cháng shé yǐn wù,
hóng yí lvè yuē,
sūi ní héng kōng。
rén wò líu sū xíng xí shàng,
gōng xīn shì xī lán chén zhěn zhōng。
cháng zì kǔ,
suàn wú rén shì dé,
zhǐ yǒu tiān gōng。
tiān jiào bǎi bān rú yuàn,
yě yìng shì 、 tiān yǎn xīng cōng。
kàn tián jiān ní yǐn,
mén wú yè dǎ,
shǔi bīn lú chù,
hù yǒu zhāo chōng。
nǐ shàng gōng táng,
chēng sì jué jǐu,
wèi dǐ rén jiān chūn yì nóng。
wú kě yuàn,
yuàn chéng chí yǒng yǔ,
gōng shòu wú qióng 。