再和浣花韵呈李彭州李参政
(宋代)魏了翁
魏了翁
魏了翁(1178年—1237年) ,字华父,号鹤山,邛州蒲江(今属四川)人。南宋著名理学家、思想家、大臣。嘉熙元年(1237年)卒,年六十,赠太师、秦国公,谥文靖。魏了翁反对佛、老“无欲”之说,认为圣贤只言“寡欲”不言“无欲”,指出“虚无,道之害也”。推崇朱熹理学,但也怀疑朱注各经是否完全可靠。提出“心者人之太极,而人心已又为天地之太极”,强调“心”的作用,又和陆九渊接近。能诗词,善属文,其词语意高旷,风格或清丽,或悲壮。著有《鹤山全集》、《九经要义》、《古今考》、《经史杂钞》、《师友雅言》等,词有《鹤山长短句》。
《再和浣花韵呈李彭州李参政》拼音标注
zài hé wǎn huā yùn chéng lǐ péng zhōu lǐ cān zhèng
chǎn rán yī kāi kǒu,
tiān yě fēi rén móu。
jiāng shān zì jìu guǎn,
fēng jǐng réng xīn shōu。
yī mén lìng xiōng dì,
ér wǒ cóng zhī yóu。
wèi jiè zhū yù cè,
lǐ yìng shén xiān zhōu。
zhǔ bīn yǒu liáng wù,
xiōng dì wú xiāng yóu。
yǔ yú bái rì jìng,
jiāng yuǎn qīng tiān fú。
xiāng chù yǔ zhòu guǎng,
jué wǒ xīn xīu xīu。
shì chuán wǎn xī nv̌,
shēng jī yí mìu yōu。
líng jūn yì yǐ yuǎn,
yīng liè jīn zài bù。
yòu huái táng shí yí,
mǐn rán āi jiāng tóu。
líng gǔ jī biàn qiān,
qū mèng dú cháng líu。
yú cǐ běn hé fù,
ér yǐ dé wèi chóu,
yīn shí kǎi qián zhé,
zuò jǐu fēng liáo sōu。
liáng hùi xī nán zài,
zuò shī yǐ xiāng chóu 。