送吴门叶元老归浮光
(宋代)魏了翁
魏了翁
魏了翁(1178年—1237年) ,字华父,号鹤山,邛州蒲江(今属四川)人。南宋著名理学家、思想家、大臣。嘉熙元年(1237年)卒,年六十,赠太师、秦国公,谥文靖。魏了翁反对佛、老“无欲”之说,认为圣贤只言“寡欲”不言“无欲”,指出“虚无,道之害也”。推崇朱熹理学,但也怀疑朱注各经是否完全可靠。提出“心者人之太极,而人心已又为天地之太极”,强调“心”的作用,又和陆九渊接近。能诗词,善属文,其词语意高旷,风格或清丽,或悲壮。著有《鹤山全集》、《九经要义》、《古今考》、《经史杂钞》、《师友雅言》等,词有《鹤山长短句》。
《送吴门叶元老归浮光》拼音标注
sòng wú mén yè yuán lǎo gūi fú guāng
lóng biāo zhī nán lù qióng jué,
é é qún fēng yǐ tiān xié。
wán yún yā xī yuān dié chì,
hěn shí héng kōng mǎ gōu xiě。
yè jūn chǐ chúi dù cūi wéi,
zhū xiá bái hè yún duān lái。
mán bāng zì xī shǎo cǐ kè,
wèn cǐ hú wèi hū lái zāi。
xiǎo chuāng gòng huà xī wén yì,
qiān gǔ shèng xián xīn lì lì。
yǒu shí jìu yǔ wèi quán wàng,
xián yǐ yín hé nòng shī bǐ。
yín hé huà zuò shuāng xiàn fēi,
cāng lóng yí rù tiān zhī xī。
péng chéng fēng yǔ liāo kè mèng,
jūn qǐ wèi wǒ wú qí gūi。
níu yáng dòng wò hóng suān sī,
jǐu zhōu bó dà jūn ān zhī。
rén shēng xíng zhǐ gè yǒu shí,
yuán chóng míng dé wèi yuǎn sī 。