四月二十日领客寻龙井前盟以雨阴晴未定不果
(宋代)魏了翁
魏了翁
魏了翁(1178年—1237年) ,字华父,号鹤山,邛州蒲江(今属四川)人。南宋著名理学家、思想家、大臣。嘉熙元年(1237年)卒,年六十,赠太师、秦国公,谥文靖。魏了翁反对佛、老“无欲”之说,认为圣贤只言“寡欲”不言“无欲”,指出“虚无,道之害也”。推崇朱熹理学,但也怀疑朱注各经是否完全可靠。提出“心者人之太极,而人心已又为天地之太极”,强调“心”的作用,又和陆九渊接近。能诗词,善属文,其词语意高旷,风格或清丽,或悲壮。著有《鹤山全集》、《九经要义》、《古今考》、《经史杂钞》、《师友雅言》等,词有《鹤山长短句》。
《四月二十日领客寻龙井前盟以雨阴晴未定不果》拼音标注
sì yuè èr shí rì lǐng kè xún lóng jǐng qián méng yǐ yǔ yīn qíng wèi dìng bù guǒ
qián qī jiè bīn rén,
zài hòu sū cháng gōng。
chén chūi mǎ yì mò,
sù zài chē jì dǒng。
fēi lián hé fāng lái,
héng chū yún bàn kōng。
biàn jiāng lóng jǐng quán,
huàn què xī hú fēng。
gōng fēi bì qīng jìng,
nǎi sì kāi qí féng。
yān lǐu jiā dà dī,
huàn hé diǎn qīng qióng。
shǔi hán luàn yún bái,
lù shī qián zhào hóng。
bù shì wǒ bèi rén,
cǐ wèi shúi yǔ tóng。
shén xián děng xuān jì,
yì shì wú xī dōng。
guān yú zī yǒu fā,
gūi qí chūn fēng zhōng 。