龙泉古刹

(明代)魏时敏

石罅久潜龙,泉鸣古刹东。秋灯林影外,夜梵磬声中。

纵醉同陶令,谈经忆远公。题诗旧尘壁,休用碧纱笼。

魏时敏

福建莆田人。以才辟为邑从事。后以诗文获吏部尚书赏识,历官无锡、桃源县丞,未几致仕。年八十余卒。善画山水,尤工诗,多与名流酬唱。有《竹溪诗稿》。

《龙泉古刹》拼音标注

lóng quán gǔ chà
shí xià jǐu qián lóng,
quán míng gǔ chà dōng。
qīu dēng lín yǐng wài,
yè fàn qìng shēng zhōng。
zòng zùi tóng táo lìng,
tán jīng yì yuǎn gōng。
tí shī jìu chén bì,
xīu yòng bì shā lóng。