和彦常看月

(宋代)韦骧

双扉窈窕疑仙穴,锁宿弥旬尘事绝。夜色萧然鼓二更,联步空庭望寒月。

众星掩抑天无云,万瓦鳞鳞带霜雪。俯看腐草亦光辉,仰数冥鸿自行列。

瑶台十二好裴徊,银界三千孰分别。钩帘却坐未欲寝,况有高谈助清澈。

匆匆置酒当虚檐,肴蔌饤饾殊微纤。长檠彻去不复用,岂假密炬徒炎炎。

追思李杜篇章妙,亦有狂语时相兼。举杯劝饮一何怪,斫桂浪恣尤难厌。

岂如我辈赏以意,一觞一咏情何恬。兴阑影侧各分散,心月两适俱无嫌。

韦骧

公元一〇三三年至一一一〇五年,字子骏,钱塘人。生于宋仁宗明道二年,卒于徽宗崇宁四年,年七十三岁。工诗文。皇祐五年(公元一0五三年)进士,除知袁州萍乡系。历福建转连判官,主客郎中。出为变路提刑。建中靖国初,(公元一一〇一年)除知明州丐宫祠,以左朝议大夫提举洞霄宫,卒。骧著有文集十八卷,赋二十卷,均《宋史艺文志》并传于世。

《和彦常看月》拼音标注

hé yàn cháng kàn yuè
shuāng fēi yǎo tiǎo yí xiān xué,
suǒ sù mí xún chén shì jué。
yè sè xiāo rán gǔ èr gèng,
lián bù kōng tíng wàng hán yuè。
zhòng xīng yǎn yì tiān wú yún,
wàn wǎ lín lín dài shuāng xuě。
fǔ kàn fǔ cǎo yì guāng hūi,
yǎng shù míng hóng zì xíng liè。
yáo tái shí èr hǎo péi huái,
yín jiè sān qiān shú fēn bié。
gōu lián què zuò wèi yù qǐn,
kuàng yǒu gāo tán zhù qīng chè。
cōng cōng zhì jǐu dāng xū yán,
yáo sù dìng dòu shū wēi xiān。
cháng qíng chè qù bù fù yòng,
qǐ jiǎ mì jù tú yán yán。
zhūi sī lǐ dù piān zhāng miào,
yì yǒu kuáng yǔ shí xiāng jiān。
jǔ bēi quàn yǐn yī hé guài,
zhuó gùi làng zì yóu nán yàn。
qǐ rú wǒ bèi shǎng yǐ yì,
yī shāng yī yǒng qíng hé tián。
xīng lán yǐng cè gè fēn sàn,
xīn yuè liǎng shì jù wú xián。