放船一首

(宋代)韦骧

峥嵘岁垂尽,泛鹢下岷江。鸣橹风声壮,摇旌日影双。

巨滩何累累,急鼓促韸韸。语疾躯生翼,论危颈缩腔。

栖迟凭漆几,睥睨近纱窗。解缆侵朝雾,休程傍晚矼。

童山连岌岌,古木竞摐摐。岑绝行荒县,间关按列邦。

俗书慵注目,薄酒倦开缸。仙迹徒追羡,名篇乃素降。

有谁陪亹亹,竟夕听淙淙。幽兴将诗遣,还嗟语意厖。

韦骧

公元一〇三三年至一一一〇五年,字子骏,钱塘人。生于宋仁宗明道二年,卒于徽宗崇宁四年,年七十三岁。工诗文。皇祐五年(公元一0五三年)进士,除知袁州萍乡系。历福建转连判官,主客郎中。出为变路提刑。建中靖国初,(公元一一〇一年)除知明州丐宫祠,以左朝议大夫提举洞霄宫,卒。骧著有文集十八卷,赋二十卷,均《宋史艺文志》并传于世。

《放船一首》拼音标注

fàng chuán yī shǒu
zhēng róng sùi chúi jǐn,
fàn nì xià mín jiāng。
míng lǔ fēng shēng zhuàng,
yáo jīng rì yǐng shuāng。
jù tān hé lèi lèi,
jí gǔ cù péng péng。
yǔ jí qū shēng yì,
lùn wēi jǐng suō qiāng。
qī chí píng qī jī,
bì nì jìn shā chuāng。
jiě làn qīn zhāo wù,
xīu chéng bàng wǎn qiāng。
tóng shān lián jí jí,
gǔ mù jìng chuāng chuāng。
cén jué xíng huāng xiàn,
jiān guān àn liè bāng。
sú shū yōng zhù mù,
bó jǐu juàn kāi gāng。
xiān jī tú zhūi xiàn,
míng piān nǎi sù jiàng。
yǒu shúi péi wěi wěi,
jìng xī tīng cóng cóng。
yōu xīng jiāng shī qiǎn,
huán jiē yǔ yì páng。